Vậy là sau vài lần “ngồi review” về định hướng, tôi cũng đi đến hồi kết với bản hợp đồng mới. Sếp đưa ra hai con đường, thẳng thắn và sòng phẳng đến mức… khó tin:
Hướng Technical Lead: Tiếp tục giữ mức lương cũ (vốn đã không thay đổi hơn 2 năm nay). Trách nhiệm là rút dần khỏi dự án hiện tại để đảm bảo chất lượng cho 1-2 dự án khác, xây dựng foundation và triển khai AI... Đổi lại là khoản thưởng KPI cuối năm tương đương 1-2 tháng lương (nếu được duyệt - vì đây mới chỉ là kế hoạch của sếp)
Hướng Chuyên gia (Expert): Chỉ tập trung làm dự án cho khách hàng Singapore hiện tại. Lương giảm 10 triệu đồng (khoảng 15% mức Gross - các bạn đừng bấm máy tính để dò lương tôi nhé, chúng ta là những người làm kỹ thuật, hãy dùng bộ não đó để tối ưu code, đừng tối ưu hóa sự tò mò về ví tiền người khác 🤣). Đổi lại: Tự do. Tôi được làm remote 100%, không cần lên công ty chấm công, không họp hành chiến lược, không phỏng vấn nhân sự…
OK, quay lại thời gian khoảng 5 năm trước, tôi được rủ về công ty để xây dựng team Angular, chức danh khi đó là Frontend Technical Lead. Nhưng thực tế thì vào công ty thì ngồi review với tư vấn về code base cho… VueJS. Và sau đó vài tháng thì lại tham gia dự án ReactJS, rồi NextJS. Cuối cùng là chuyển đổi hoàn toàn techstack của công ty (khối) về Javascript với frontend là ReactJS (Refine & NextJS) và backend là NodeJS (NestJS).
Tôi nghĩ mình đã làm tròn vai, cho đến khi dự án Singapore xuất hiện vào cuối năm 2024.
Công ty đã đưa các leader “đứng tên” để phỏng vấn dự án này - một kịch bản quen thuộc trong giới Outsourcing: Dùng senior để “chốt deal” rồi âm thầm thay bằng junior để tối ưu lợi nhuận. Nhưng lần này, khách hàng Singapore quá chuyên nghiệp. Họ quản lý hiệu suất đến từng task, gọi video call trao đổi hàng ngày và nắm thóp mọi mắt xích chính. Việc “swap” người trở nên bất khả thi, và tôi nghiễm nhiên trở thành nhân viên toàn thời gian cho họ.
Lúc này, các việc của 1 ông technical leader (giờ gọi là TL cho gọn nha) tôi không thể đáp ứng được. Ví dụ như: đi phỏng vấn, đi họp chiến lược, đi hỗ trợ dự án khác, xây dựng foundation, triển khai AI…
Thật ra bảo không thể thì cũng không đúng, nhưng sẽ phải dùng thời gian cá nhân để làm. Mà ở công ty tôi, OT có loại:
Trả tiền theo gói, 1 dạng khoán. Bạn deal giá gói OT đó, bạn hoàn thành công việc (được nghiệm thu) thì bạn nhận cục đó. Nhưng theo quan sát cá nhân, gói này thường là deal 1 chiều, hoặc ở thế bị động, kiểu như cuối tuần này cần go-live, khối lượng công việc rất nhiều => Thì kiểu này thường là không công bằng cho người lao động cho lắm, như kiểu bạn cày ngày cày đêm cả tháng, xong cuối tháng nào đó (vì còn phải duyệt các kiểu nữa cơ) bạn được cộng thêm 1-2 triệu tiền làm thêm giờ í 🤣
OT 0đ: trách nhiệm tính trong lương rồi, hoặc kiểu nhờ vả 🤭
Tôi chọn cách thứ ba: Nói không với OT. Không phải tôi lười. Nếu tôi làm chậm, tôi sẽ tự bù giờ. Nhưng nếu bắt tôi dùng giờ của khách hàng Singapore để đi phỏng vấn cho công ty, tôi thấy đó là sự thiếu chuyên nghiệp & không công bằng với người trả tiền cho mình. Còn nếu bắt tôi dùng thời gian cá nhân để làm việc không tên cho công ty? No, thanks!
Công ty chia sẻ rằng dự án Singapore này họ thu về không bao nhiêu (hình như rate chỉ khoảng $3.800 SGD), nên việc giữ lương TL cho tôi là “lỗ”. Tôi thấy buồn cười: Tại sao thất bại trong việc vận hành và báo giá của công ty lại trở thành trách nhiệm trên bảng lương của tôi?
Dù có thể phản biện, nhưng ở cái tuổi này, tôi chọn sự đơn giản. Tôi dành vài ngày để "lịch sự" suy nghĩ, nhưng thực ra kết quả đã có ngay từ lúc sếp dứt lời.
Tôi chấp nhận giảm gần 15% thu nhập để đổi lấy sự tĩnh lặng. Sau Tết, tôi sẽ lên công ty nốt tuần đầu tháng 2, thoát hết các group quản lý, group hỗ trợ, những cuộc họp chiến lược xa vời. Tôi trở về đúng nghĩa là một “Chuyên gia” chỉ tập trung vào dòng code và sản phẩm của khách hàng.
Người ta hay nói về “Work-Life Balance”, nhưng gần đây tôi mới biết đến khái niệm “Lifestyle Engineering”. Có lẽ tôi đang thực hành nó: Tối ưu hóa lối sống thay vì tối ưu hóa chức danh.
Giảm 10 triệu, nhưng tôi có thêm thời gian cho gia đình, bớt đi những buổi tắc đường, những ồn ào đến khó chịu ở văn phòng và thoát khỏi những trách nhiệm “hữu danh vô thực” - Cũng đáng!

